Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 11:10, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 23:00, số lượt xem: 324

Tôi có nỗi sầu tổn thương nhất,
Như vết dao đâm đúng chỗ yêu đầu.
Một ánh mắt – trôi qua như vết cắt,
Mà tim tôi – còn giữ lại vết đau.

Tôi đã sống như mây trong giông gió,
Vì một lần em gọi gió là anh.
Tôi đã cháy – như tro tàn đổ vỡ,
Mà em đi, không ngoảnh lại mảnh tình.

Tôi muốn khóc, mà cười cho thật lạ,
Vì yêu em – tôi hoá kẻ điên rồ.
Tôi đã khóc trong từng lời từ tạ,
Khóc cả đời, mà chẳng thấy em lo.

Em không biết, hay là em không muốn?
Rằng tình tôi – là một thứ thiêng liêng.
Em hờ hững như làn sương cuối muộn,
Tôi đầy – em chỉ lấy một chút riêng.

Tôi có nỗi sầu không ai có cả,
Tôi mang tim mình – trải dưới chân em.
Tôi yêu – như chưa từng yêu ai quá,
Nên nỗi đau cũng hoá tận cùng đêm.

Nếu có kiếp nào sau em vẫn thế,
Xin làm mây – chứ chẳng nhận làm người.
Để được lướt qua đời em thật khẽ,
Không một lần… phải thốt tiếng: “Em ơi…”