Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Tiếng quê hương ngàn năm muôn thuở,
Vẫn dịu dàng qua những buổi sớm chiều.
Chẳng cần phải là những điều lớn lao, tráng lệ,
Mà dạt dào trong âm thanh quen thuộc mỗi sớm mai.

Là tiếng gà gáy gieo hạt nắng ban mai,
Là tiếng chim hót rộn ràng trên cành biếc.
Là tiếng Đài phát thanh trầm ấm, thân thương, quen thuộc,
Đọc bản tin đầu ngày, vang vọng khắp đường thôn.

Có nơi nào trên khắp vạn nẻo nhân gian,
Mà lòng lại thương nhớ tiếng quê hương nhiều đến thế?
Nỗi nhớ thương cứ đong đầy theo năm tháng,
Da diết, cồn cào... chạm đến tận cùng tâm can.

Dù mai này có đi ngược về xuôi,
Hồn vẫn gửi về nơi chôn nhau cắt rốn.
Nơi có mái đình cong ôm bầu trời làng Việt,
Và những âm thanh xưa... nuôi lớn một cuộc đời.

28/5/2026