Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thôi thì mất, ta đâu còn giữ lại
Giữa bộn bề, chẳng có ai kề bên
Có những hôm đau đớn, quằn quại
Vì lẻ loi, chẳng một bóng thân quen

Nỗi cô đơn dằn vặt trên vai nhỏ
Cô đơn nhiều, cũng hoá thành niềm đau
Chẳng có ai, một mình trong lẻ bóng
Chơi một mình... cũng vui, phải không nào?

Nhưng niềm vui ấy mong manh như khói
Vừa chạm tay đã tan giữa khoảng không
Ta tự hỏi: có ai từng chờ đợi
Giữa cô đơn, tìm thấy chút ấm lòng?

Rồi một hôm, giữa ngổn ngang gió thổi
Bỗng thấy ai mỉm cười giữa mắt ta
Hoá ra nhé, qua bao nhiêu vụn vỡ
Vẫn còn người ở lại… để thương ta.