Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/08/2025 14:58, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 22:58, số lượt xem: 269

Em giấu hết trong lòng đêm rất vắng
Tiếng thở dài vỡ nhẹ dưới trăng khuya
Những ngón tay không nắm được lời thề
Chỉ giữ lại một miền im lặng gió

Gối chông chênh — nỗi buồn như cỏ
Cứ mọc hoài trên giấc ngủ mênh mông
Chắc có lúc anh cũng từng bão giông
Cũng bất lực trước lòng em trôi dạt

Ngày lại ngày — yêu thương không kịp hát
Chỉ nghe tim hụt nhịp những chờ mong
Em yếu mềm như vỏ ốc ngoài sông
Chạm nhẹ cũng tan thành âm vọng lạnh

Không ai biết — có khi em muốn tránh
Muốn thôi thương, thôi nhớ, thôi khờ khạo
Nhưng bàn tay — lại cứ tìm khoảng trống
Để viết tên anh lên nỗi cô đơn

Có một lần em khóc giữa hoàng hôn
Vì bỗng thấy mình là người ở lại
Tình yêu ấy, em từng ôm rất chặt
Vậy mà giờ... gió cuốn đi đâu?