Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/10/2025 11:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 25/10/2025 11:25, số lượt xem: 242

Nếu đã thương nhau rồi, thì xin đừng cách biệt âm dương
Đừng để gió mang tên nhau về phía vắng
Thà làm đôi chim lạc giữa muôn trùng sương trắng
Còn hơn hoá tro tàn, chẳng thể gọi tên nhau.

Nếu đã thương nhau rồi, xin giữ lấy ban đầu
Như giọt sương chưa kịp tan trên lá
Như ánh mắt hồn nhiên trong buổi chiều vội vã
Dẫu tháng năm vùi lấp lối đi về.

Xa nhau, chỉ thêm nhớ, thêm buồn, thêm lê thê
Khóc nhiều cũng chỉ vì thương quá đỗi
Khóc đến khi nào cạn khô nước mắt
Vẫn chỉ thấy trong lòng một bóng dáng không nguôi.

Khóc vì ai mà sưng cả đôi môi
Vì ai mà đêm dài không thể ngủ
Giá như được một lần nghe lại giọng nói cũ
Chắc tim này chẳng cần đập thêm đâu.

Chẳng lẽ rằng: Tình người là quan trọng nhất
Mà sao giữa đời, ta cứ lạc mất nhau hoài?
Người ở lại với vầng trăng, ta đi về cùng gió
Cả hai phía đều cô đơn đến tội lòng.

Nếu đã thương nhau rồi, xin đừng nói chữ “mong”
Bởi mong cũng chỉ làm dài thêm cách trở
Hãy để nỗi nhớ nằm im như giấc mơ dang dở
Để một đời, ta còn biết mình từng thương.