Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Như làn gió xuân
Tôi run rẩy trước từng tia nắng sớm,
Vì biết xuân về sẽ chóng chia tay.
Mỗi nụ hoa là một lần mong mỏi,
Nở hôm nay, mai đã úa tàn phai.
Tôi yêu lắm làn mây bay vội vã,
Gió thì thầm mà chẳng nói điều chi.
Chân trời ấy xa xăm và lạnh quá,
Mà xuân hết — nghĩa là tôi già đi!
Tuổi trẻ ơi! Ta đâu còn gặp lại,
Nắng trên tay cũng nhạt tựa hương bay.
Tôi níu mãi một trời hương phấn ấy,
Sợ mai này chẳng giữ nổi hôm nay!
Hãy cho tôi một phút giây cuồng nhiệt,
Hôn vào hoa, và hít thở tràn môi!
Tôi sống gấp bởi vì tôi yêu biết:
Xuân vừa sang — đã chực dứt cuộc chơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.