Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 05/08/2025 15:59, số lượt xem: 223

Thôi đừng nói xa nhau,
Cho hồn lại thêm sầu thương nhớ.
Thôi đừng nói xa nhau,
Kẻo mắt em lại lệ nhoà, chan chứa.
Còn đâu lời thiết tha xưa,
Còn đâu giấc mộng ngày thơ dại khờ?
Lời yêu đã khắc trên môi,
Sao để tuổi xuân ngậm ngùi, đợi chờ...

Ta đã bước bên nhau
Trên những con đường rợp ước ao,
Đã từng trải bao lần giông bão,
Nghe chớp bể, mưa nguồn cuốn theo.
Ôi! Còn đâu màu áo buổi chiều,
Em từng đan, cho người mang đi xa lắm!
Dẫu bạc trắng đầu, dẫu đầy phong sương,
Tình vẫn đậm, chẳng hề phai lặng.

Đời thường bảo rằng:
“Yêu là chết đi trong lòng một ít.”
Chết một lần, rồi thêm lần nữa,
Chết ít rồi… lại chết nhiều hơn.
Bởi mấy ai yêu mà được đáp trọn phần?
Mấy ai yêu mà không từng đau khổ?
Bởi mấy ai yêu mà được bên nhau mãi?
Yêu... chưa chắc được hạnh phúc đâu!

Đôi khi ta cho rất nhiều,
Nhưng nhận lại chỉ đôi điều hờ hững.
Cho đi cả một tấm lòng thầm lặng,
Mà chẳng bao giờ được hồi âm.
Người thì phụ bạc,
Người thì vô tâm,
Người thì lạnh lùng, người chẳng hiểu...
Chỉ có đôi ta là chẳng nỡ chia lìa,
Chỉ có đôi ta còn tha thiết sớm khuya.

Xin đừng khóc cho ngày mai,
Dẫu thuyền xuôi ngược biết đâu bến bờ...
Chỉ vì một tiếng yêu thơ,
Chỉ vì mối tình đẹp mãi đến ngàn sau,
Và chỉ vì – vì hạnh phúc của riêng đôi ta.