Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:46, số lượt xem: 45

Chị ơi, nỗi buồn em chẳng thể nào vơi
Bởi niềm tin chị đã vụn vỡ giữa đời
Em cầu xin, xin chị hãy lắng nghe
Một tiếng lòng chân thật chẳng hề sai lệch.

Em đâu muốn uốn mình theo lệnh ấy
Như cành liễu trước gió chẳng thể thẳng băng
Mà biết rằng thân phận nhỏ nhoi này
Không thể vượt qua giới hạn đã dành.

Chị có thấu tính cách em không, chị?
Hay chỉ thấy vỏ bọc bên ngoài?
Em là dòng sông, đáy sâu còn ẩn giấu,
Cuộn xoáy những điều chẳng nói nên lời.

Từ hôm ấy, cơn giận dâng thành sóng
Chị quay lưng, em đứng giữa bơ vơ
Em biết mình phải gánh lấy sự thật
Như người lữ thứ nhận bão tố bất ngờ.

Nhẫn nhục, chịu đựng – hai vách đá thôi
Em tựa vào mà giữ lấy hơi thở
Nhưng chị ơi, có phút giây nghịch nổi
Em dám cãi lời, dẫu run rẩy trong tim.

Không dám lớn tiếng, e sợ bất kính
Nhưng im lặng nào chứa cả cuồng phong
Đành liều lĩnh, đánh đổi cùng ranh giới
Để tiếng lòng vọng động giữa không trung.

Em vẫn tin, dù đá xanh còn lạnh
Chị chẳng ghét, như mùa đông chẳng hận hoa
Em vẫn tin, chiều sâu nào cũng soi thấu
Tính cách em – vốn chẳng dễ phai mờ.

Dù giận dữ, em xin nguyện mang lấy
Như nắng hạ bỏng da thịt mỏng manh
Nhưng sâu thẳm, em vẫn còn hy vọng
Chị vẫn thương – dù bão tố ngang tàng.

Thà một lần bị xoá sạch danh dự
Như tro tàn trong ngọn lửa phơi trần
Em vẫn lên tiếng, dẫu thân gầy giọng mỏng
Đấu tranh cho tiếng lòng chẳng lỗi lầm.

Chị ơi, xin hãy soi vào đáy mắt
Em chẳng biết tường tận lẽ trăng sao
Nhưng sợ mãi, rồi lại quên chính mình
Nên chấp nhận – danh dự xoá không còn.

Ngậm ngùi một tiếng lòng vang vọng
Giữa trời cao, như chuông gió chiều buông.

29/8/2026