Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:56, số lượt xem: 27

Từ Thủ đô trở về quê hương xứ Nghệ,
Con lặng nghe câu ví dặm thân quen,
Đường về Kim Liên rợp màu nắng nhẹ,
Gió Làng Sen thoảng ngát hương sen.

Con bước chậm trên con đường quê nhỏ,
Nghe trong tim bao thương nhớ dâng đầy,
Mái nhà tranh đơn sơ còn đó,
Mà bóng Người như vẫn ở nơi đây.

Con nhìn hàng cau nghiêng mình trước gió,
Nhìn giếng nước trong xanh của quê nhà,
Bao năm tháng đã đi qua trong lịch sử,
Mà tình Người vẫn sáng tựa ngàn hoa.

Người là ánh mặt trời soi đường dân tộc,
Là vì sao sáng giữa bầu trời đêm,
Là ngọn lửa cháy trong tim đất Việt,
Cho triệu con tim mãi vững niềm tin.

Cả cuộc đời Người dành cho Tổ quốc,
Dành cho non sông, cho mỗi kiếp người,
Từ chiến khu đến những ngày gian khó,
Người vẫn luôn nghĩ đến nhân dân thôi.

Người chẳng sống cho riêng mình bao giờ cả,
Chẳng màng chi danh lợi ở trên đời,
Áo ka-ki bạc màu theo năm tháng,
Mà tình thương còn mãi chẳng hề vơi.

Trong trái tim Người luôn là đất nước,
Là đồng bào, là những kiếp cần lao,
Là em nhỏ nơi vùng quê nghèo khó,
Là cụ già tóc bạc giữa chiến hào.

Người không có một mái nhà riêng nhỏ,
Không có riêng hạnh phúc của riêng mình,
Nhưng cả Việt Nam đều là con cháu,
Đều tự hào gọi hai tiếng “Bác Hồ”.

Người dành trọn thanh xuân cho cách mạng,
Đi khắp năm châu tìm ánh sáng tự do,
Mang về cho dân tộc niềm hy vọng,
Cho Việt Nam rạng rỡ sắc cờ đỏ.

Bao đêm dài Người thức cùng đất nước,
Lo miền Nam, lo đất Bắc từng ngày,
Từng trang sách, từng lời Người căn dặn,
Đều chan chứa biết mấy nghĩa tình sâu.

Từ Làng Sen con trở về Hà Nội,
Lòng bâng khuâng như vẫn thấy bóng Người,
Quảng trường Ba Đình hôm nay lộng gió,
Hàng tre xanh vẫn đứng mãi không rời.

Con vào thăm nơi Người đang yên nghỉ,
Nghe lòng mình lặng lẽ biết bao nhiêu,
Một con Người dành trọn đời cho đất nước,
Để hôm nay đất nước đẹp thật nhiều.

Bước chân con giữa Ba Đình lịch sử,
Nghe trong tim vang mãi một lời ca,
Rằng dân tộc này đời đời ghi nhớ,
Ơn của Người như biển rộng bao la.

Những lời dạy của Người còn vang mãi,
Như dòng sông chảy mãi giữa quê hương,
Dạy chúng con biết yêu từng tấc đất,
Biết sống chân thành, giản dị, yêu thương.

Người dạy phải học hành chăm chỉ,
Phải dựng xây đất nước bằng đôi tay,
Phải đoàn kết để non sông vững mạnh,
Để Việt Nam toả sáng giữa hôm nay.

Mai sau dẫu thời gian qua mãi mãi,
Dẫu nghìn năm lịch sử có đổi thay,
Tên của Người vẫn luôn còn ở lại,
Trong lòng dân đất Việt đến muôn đời.

Chúng con nguyện noi theo lời Người dạy
Sống đẹp hơn cho Tổ quốc mai này
Học tập tốt, dựng xây đời tươi sáng
Để nước non ngày một đẹp hơn nay
Để tiếng hát quê hương vang xa mãi
Để cờ đỏ tung bay giữa trời xanh
Để dân tộc Việt Nam luôn bền vững
Vững niềm tin trên chặng đường quang vinh.

Và mỗi độ mùa sen về tháng Năm ấy,
Con lại nghe tha thiết giữa tim mình,
Tên của Người – ngàn đời không phai nhạt,
Một niềm tin còn sáng mãi Việt Nam.

13h47p - 14h4p, ngày 20 tháng 5 năm 2026