Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 05:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm nay 05:26, số lượt xem: 32

Một cái tên mới vừa được khắc lên,
Trường Trung học cơ sở Dương Hoà I,
Được dựng xây trên nền ba trường cũ:
Minh Khai – Dương Liễu – Cát Quế A.

Ba ngôi trường nay cùng chung địa chỉ,
Những lớp học cùng vang tiếng trống trường,
Ba vùng nhớ gặp nhau trong một chốn,
Cùng dựng xây một diện mạo hôm nay.

Ngày tên mới hiện trên hàng cổng ấy,
Có niềm vui hoà lẫn chút bâng khuâng,
Bởi tên cũ đâu chỉ nằm trên bảng,
Mà đã quen trong tiếng gọi bao người.

Minh Khai ấy — những dãy phòng thân thuộc,
Dương Liễu kia — bao lứa tuổi đi qua,
Cát Quế A — những sân trường, cửa lớp,
Đã giữ gìn biết bao chuyện tuổi thơ.

Có buổi sáng học trò vào lớp vội,
Áo đồng phục còn vương hạt mưa bay,
Có giờ nghỉ sân trường đầy tiếng nói,
Có mùa hè phượng đỏ kín hàng cây.

Có những chiều trời nghiêng qua cửa sổ,
Bóng học trò kéo dài phía sân sau,
Tiếng trống cuối buổi vang lên một nhịp,
Rồi mỗi người lại trở bước về nhà.

Có thầy cô bao năm bên bục giảng,
Chẳng quản ngày nắng gắt hay mưa dầm,
Từng bài soạn, từng trang vở chấm chữa,
Lặng lẽ cùng bao thế hệ trưởng thành.

Có những học trò một thời nghịch ngợm,
Bị nhắc tên rồi lại cười với nhau,
Đến hôm nay khi tóc người đã bạc,
Mới hiểu lời răn dạy thuở năm nào.

Một ngôi trường được nhớ bằng những việc
Rất bình thường mà ở lại rất lâu:
Một lời nhắc trước giờ vào tiết học,
Một bàn tay dìu bạn lúc khó khăn.

Tên trường cũ có thể không còn nữa,
Nhưng những gì từng có vẫn hiện diện
Trong cách sống, trong nghề nghiệp, ước vọng,
Trong mỗi người đã trưởng thành từ đây.

Vì thế, đừng xem ngày này là khép lại,
Mà hãy coi như một cuộc đổi thay;
Những điều tốt đẹp của bao năm trước
Được giữ gìn để tiếp tục hôm nay.

Dương Hoà I — cái tên từ hôm ấy
Sẽ hiện lên trên bảng lớp, cổng trường,
Trong hồ sơ, trong những trang giáo án,
Trong tiếng gọi mỗi buổi học bắt đầu.

Rồi từng lớp học sẽ thêm người mới,
Từng hàng cây sẽ tiếp tục lớn lên,
Những gương mặt hôm nay rồi sẽ khác,
Và sân trường sẽ có những tiếng cười.

Có người sẽ rời xa nơi này sớm,
Có người còn gắn bó đến bạc đầu,
Nhưng mỗi bước trưởng thành của học trò
Đều góp thêm một phần cho tên trường.

Ba tên cũ xin giữ trong trang nhớ,
Không phải để níu lại những đổi thay,
Mà để biết hôm nay ta có được
Là nhờ bao thế hệ đã chung tay.

Minh Khai – Dương Liễu – Cát Quế A,
Xin cảm ơn những tháng năm đã có,
Những viên gạch đầu tiên, những lớp học,
Những con người từng góp sức dựng xây.

Và từ nay, Dương Hoà I tiếp bước,
Đón những ngày mới bằng một niềm tin:
Tin vào thầy cô, tin vào học sinh,
Tin vào những điều đang chờ phía trước.

Không cần những lời quá đẹp để nói,
Chỉ mong trường luôn giữ được điều này:
Dạy kiến thức đi cùng cùng nhân cách,
Dạy học trò biết sống tử tế hơn.

Bởi giá trị một mái trường ở lại
Không chỉ bằng thành tích với bảng vàng,
Mà còn ở những người từng học tập
Biết làm điều có ích giữa đời thường.

Mai nhiều năm khi quay về chốn cũ,
Có thể hàng cây đã lớn khác xưa,
Có thể lớp học không còn như trước,
Nhưng tiếng gọi tên trường vẫn thân quen.

Dương Hoà I — một tên gọi mới,
Mang trên mình trách nhiệm của hôm nay;
Phía sau tên là bao năm vun đắp,
Phía trước còn biết mấy việc phải làm.

Xin chúc mái trường luôn đầy tiếng nói,
Đầy ánh mắt trong veo của học sinh,
Đầy nhiệt huyết của người đang đứng lớp,
Và đầy ắp những ước vọng tuổi xanh.

Minh Khai – Dương Liễu – Cát Quế A,
Ba cái tên sẽ còn trong câu chuyện;
Dương Hoà I viết tiếp từ nơi ấy,
Một chặng đường mới — bắt đầu từ đây.

14/9/2026
Kính tặng! Trường THCS Dương Hoà 1 thân yêu