Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Anh chỉ muốn tan như làn khói mỏng,
Không muốn thêm một sáng nữa bình thường.
Trái tim anh, một vết dao mặn chát,
Chẳng còn ai để giữ bước yêu thương.

Anh chỉ muốn rơi như cành hoa gãy,
Dẫu mùa xuân chưa kịp nở đơm cành.
Trời xanh đó, nhưng hồn anh xám ngắt,
Mắt người cười, sao tim thấy mong manh?

Anh đã sống như người ta vẫn sống,
Yêu cuồng si, và khát vọng khôn cùng.
Môi đã cháy trên ngàn cơn say đắm,
Mà đời này, sao vẫn thấy lạnh lùng?

Anh chỉ muốn chết – như sương tan sớm,
Thoát đi thôi, khỏi lồng ngực u hoài.
Chết – để gió ru anh vào cõi mộng,
Không cần ai, không một chút mê say.

Anh chỉ muốn chết, không cần cứu rỗi,
Chẳng mong chi phép lạ của ngày mai.
Vì sống mãi – là đau như vết sỏi,
Cắm vào tim... mà chẳng thể nhổ hoài.