Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Em quay lại – như gió về ngang phố,
Mang nụ cười… lạc lõng giữa tim tôi.
Tôi ngỡ ngàng, tưởng cũ lại lên ngôi,
Nhưng tim đã — mảnh nào còn nguyên vẹn?
Em có biết: tha thứ là lửa bén
Cháy trong tôi, từng kỷ niệm đìu hiu.
Hôm em đi, tôi đã chết một chiều,
Cái chết ấy — không lần nào lặp nữa.
Tôi không thể làm thơ thêm lần nữa,
Nếu vì em — chữ cũng hoá vô tình.
Một lần yêu là một kiếp điêu linh,
Một lần tha là một lần rút máu.
Tôi đã cạn những điều gì đẹp nhất,
Dành cho em, chẳng giữ lại phần mình.
Nay em về, tôi biết phải lặng thinh —
Vì tha thứ... tôi dùng rồi, một lượt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.