Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 10/12/2025 10:08, số lượt xem: 91

Nếu đời ta chỉ là kẻ không có tài chí lắm,
Chẳng giỏi giang, chẳng làm được điều chi lớn lao,
Không viết nổi những trang đời rực rỡ
Thì ta vẫn sẽ lặng lẽ viết nên đôi câu chữ
Từ những tháng năm đã sống hết mình,
Từ những thương đau đã nếm,
Từ những niềm yêu tưởng như bé nhỏ
Nhưng âm ỉ cháy trong ta suốt một đời dài.

Nếu cuộc đời cho ta những điều tốt đẹp nhất,
Những buổi sớm dịu dàng, những con đường có gió,
Những ánh mắt nồng nàn ta gặp giữa ban mai,
Thì tại sao ta không mở lòng để đón nhận?
Cuộc đời này đôi lúc lênh đênh, đôi lúc chông chênh,
Ngày vui sáng lạn rồi cũng qua,
Ngày buồn âm thầm rồi cũng khép lại,
Chỉ còn ta đứng lại với chính mình—
Cần một điểm tựa nhẹ thôi,
Một lời ai đó nói khẽ,
Một vòng tay ôm trọn mùa mưa rơi trong lòng
Để linh hồn ta không còn lạc lõng.

Những ngày đẹp nhất—
Là những ngày ta viết, tập làm thơ,
Ta gom hết phần trong trẻo còn sót lại
Để thắp vào câu chữ chút lửa nhân gian.
Những giấc mơ mỏng manh cũng hoá thành sương khói,
Những đau đớn âm thầm cũng trở nên dịu lại
Khi đi qua ngòi bút run run vì xúc cảm.

Thử hỏi, tâm hồn phải rộng và sâu đến nhường nào
Mới chứa được hết những giông bão và ánh sáng,
Những cuộc đời đã gặp,
Những kiếp người dở dang,
Những lời hứa chẳng bao giờ thành.
Và những bản tình ca chưa kịp viết
Đã ngủ quên trong trái tim ta.

Những duyên kiếp, những bến bờ,
Những năm tháng tưởng bình thường mà lấp lánh,
Tất cả kết lại thành đời thơ, đời văn—
Một đời không dài hơn ai
Nhưng đằm thắm bởi những điều đã sống thật.
Đời ta đẹp nhất
Là đời ta còn được viết, còn được thở cùng chữ nghĩa,
Còn biết thương người,
Còn biết khóc vì một câu hát cũ,
Còn biết cúi xuống nâng niu một cánh hoa rơi lạc.

Và nếu cuộc đời lại trao ta thêm một cơ hội,
Ta sẽ sống chậm hơn một chút,
Để nghe tiếng bước chân mình giữa đêm vắng,
Để yêu một điều gì đó đến nơi đến chốn,
Để gom những khao khát tản mạn bấy lâu
Viết thành một bài thơ
Về chính ta—
Về một con người bé nhỏ
Nhưng đã cố gắng giữ trong tim
Một vùng sáng không chịu lụi tàn.

Xin đời hãy cho ta thêm đôi lần nữa,
Dù nhỏ nhoi thôi cũng được,
Để ta kịp viết nốt trang cuối
Của cuốn sách mang tên cuộc đời mình.

1h, ngày 10 tháng 12 năm 2025