Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Mười chín tuổi – là tuổi mới của em
Tuổi vừa bước qua những ngày con gái
Bàn tay nhỏ còn run khi chạm gió
Mắt nhìn đời đã biết ước mơ xa.
Mười chín tuổi –
tuổi mộng mơ và tươi đẹp
Như buổi sớm mai chưa vội nắng lên
Như cánh hoa vừa kịp thì con gái
Còn e ấp, còn dịu dàng, còn nguyên.
Hôm nay đó – sinh nhật lần mười chín
Thêm một tuổi, thêm bao điều mong manh
Em thắp nến giữa vòng tay bè bạn
Nghe thời gian khẽ chạm nhịp tim mình.
Chúc em nhé – tuổi mới nhiều hạnh phúc
Biết mỉm cười trước cả những lo toan
Biết mạnh mẽ khi con đường gập ghềnh nhất
Vẫn dịu hiền như vốn có ban đầu.
Mười chín tuổi có gì là đẹp nhất?
Có chứ em, đẹp lắm, đẹp vô ngần
Là trái tim biết rung lên rất khẽ
Trước một ánh nhìn, một tiếng gọi thân quen.
Là ước mơ còn xanh như lá biếc
Là hoài bão chưa kịp nhuốm bụi đời
Tin vào yêu thương, tin điều tử tế
Tin ngày mai sẽ đến rất tuyệt vời.
Mười chín tuổi –
chưa là người đã cũ
Chưa đủ già để sợ những chia xa
Nên cứ yêu, cứ sống cho trọn vẹn
Cho tháng năm sau còn nhớ hôm nay là… mười chín tuổi của mình.
Tặng! Chị Mai Trang
0h - 0h30p, ngày 8 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.