Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Ta lại kể về những câu chuyện ngày xưa
Khi đất nước còn đi qua bao mùa gian khó
Mái chùa xưa là chốn che chở hồn dân tộc
Là nơi nương tựa, là bến đỗ của yêu thương
Những điều đẹp nhất, thành tâm và kính trọng nhất
Ta lại về đây chắp tay cúi lạy mái chùa xưa
Mái ngói rêu phong qua bao mùa nắng mưa
Mái đình cong cong ôm lấy trời quê rộng mở
Đã chở che ta từ thuở còn thơ dại
Từ câu kinh mẹ thuộc giữa đêm dài
Ơi mái chùa cong như dáng mẹ hiền
Ôm cả non sông trong bóng dáng bình yên
Ba mươi năm khói lửa nghiêng trời đất
Chùa vẫn bền gan, vẫn đứng giữa triền sông
Giặc đến đốt làng, chùa không hề khuất
Chuông đồng ngân lên hoá tiếng gọi non sông
Sư cụ cùng dân cầm gậy giữ làng
Em nhỏ vót tre, mẹ già gùi lửa
Tượng vàng, hương khói không chỉ là thờ phụng
Mà hoá thành lòng son giữ nước, giữ trời mây
Mái chùa chở cả hồn dân tộc
Đi qua bom rơi, đi giữa những đêm dày
Lời Phật từ bi không hề yếu đuối
Mà sáng như gươm, mà nóng tựa than hồng
Khi nước mất, chùa thành nơi đứng dậy
Khi giặc tràn, chuông hoá tiếng xung phong
Rồi hoà bình trở lại trên từng mái ngói
Khói nhẹ bay lên như một giấc quê nhà
Ta lại về đây ngồi nghe câu chuông cũ
Nghe đất nước mình thở giữa bao la
Ôi mái chùa cong, ôi hồn non nước
Nghìn năm rồi vẫn một dải bền gan
Dẫu thịt nát xương tan vì Tổ quốc
Chùa còn đây, dân tộc vẫn huy hoàng
19h54p - 0h6p, ngày 26-27 tháng 5 năm 2026
Kính mừng! Đại lễ Phật đản (15/4 ÂL, 31/5/2026)
Phật lịch 2570 - Dương lịch 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.