Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Nhà nàng ở cạnh vườn cau
Giậu tre xanh mướt, mái đầu rợp hoa
Chiều chiều gió nhẹ hiên nhà
Áo nâu nàng phất như làn mây trôi
Tôi đi qua lối quen rồi
Mà sao tim vẫn bồi hồi, ngẩn ngơ
Mỗi lần nghe tiếng nàng cười
Là nghe nắng sớm rụng rơi giữa lòng
Nàng hay ra giếng múc dòng
Nước trong như mắt, gàu đồng lặng im
Bước chân e ấp dịu êm
Chạm vào buổi sớm khiến thêm mặn mà
Mẹ nàng gánh nước tưới cà
Nàng theo sau mẹ, tay hoa thoảng buồn
Tôi nhìn mà chẳng dám luôn
Chỉ nghe cỏ biếc ven đường xốn xang
Có hôm trời đổ mưa ngang
Nàng che nón lá, vội vàng sang thôn
Áo nâu ướt đẫm mưa dồn
Mà sao vẫn thấy tâm hồn thanh tân
Tôi ngồi đếm giọt mưa ngân
Đếm bao nỗi nhớ ngập ngần bấy lâu
Nàng về, ướt cả hàng cau
Mắt cười như thể giấu sau nỗi gì
Có lần nàng hỏi tôi đi
“Sao anh đứng mãi, nói gì không anh?”
Tôi cười, gió thoảng mong manh
Mà lời chẳng dám nói thành tiếng yêu
Đêm về trăng sáng liêu xiêu
Con đường nhỏ ấy tiêu điều bước chân
Nhớ nàng, tôi thức bao lần
Nghe trong gió lạnh tần ngần tiếng mưa
Người đâu như giấc chiêm bao
Gần mà chẳng với, xa nào ai hay
Mỗi ngày qua lại nơi đây
Chỉ mong gặp ánh mắt đầy dịu êm
Tháng năm lặng lẽ trôi thêm
Giàn trầu trước ngõ đã lên lá vàng
Nàng giờ có bước sang ngang
Để tôi ở lại, bẽ bàng nhớ thương?
Hay là duyên kiếp vấn vương
Chỉ là một thoáng bên đường mà thôi
Cô hàng xóm cạnh nhà tôi
Làm sao quên được một thời mộng mơ…
8h25p - 19h36p, ngày 15 tháng 2 năm 2026
28 Tết, xuân Bính Ngọ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.