Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Lấy dao đâm em — đừng ngần ngại nữa,
Vì tim này em để ngỏ từ lâu.
Một nhát thôi — cho máu thắm môi nhau,
Cho em biết tình là đau… mà ngọt.

Yêu là chết, em xin làm người chết,
Chết cho anh, cho ánh mắt lạnh lùng.
Cho lời nói như kim nhọn vô cùng,
Mà em vẫn run run hôn vết nói.

Em đã sống bằng khát khao rất vội,
Vội đến gần — để kịp chết trong anh.
Dù dao nhọn, dù tình có mong manh,
Xin cứ đâm, đừng nhân từ, đừng tiếc.

Hãy cứ giết em bằng cơn yêu thiết,
Chẳng cần hoa — em nhận lấy máu mình.
Em chẳng tiếc, chỉ sợ lòng anh tỉnh,
Sợ anh thương — và rút dao về thôi.