Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em ơi! Tình ái lỡ rồi,
Như làn nước đổ bên đồi lá khoai.
Anh vun từng giọt miệt mài,
Rót vào tim em — chẳng một lần thấm!

Gió tình anh thổi qua tim em lạnh,
Sương nhạt mờ — em đã hoá sương tan.
Mắt em buốt, như vết dao ngang,
Anh tìm mãi, chỉ còn tàn dư khói.

Ta đã uống lầm môi nhau một tối,
Tưởng ngọt ngào như mật nắng trên cây.
Nào ngờ đâu, em bỏ anh từ đấy,
Lá khoai còn — mà nước chẳng đọng tay!

Anh níu gió, níu mây, níu cả trời,
Chỉ mong giữ lại chút mùi hương cũ.
Nhưng tình ta — như câu thơ ủ rũ,
Cứ tuôn trào mà chẳng thể nào trao.

Em là nắng, mà anh thì đất khô,
Có bao giờ nắng nhớ về nơi cũ?
Trái tim anh — một lần mang hối ngộ,
Khóc tình mình như nước đổ lá khoai...