Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Anh không nhớ, mà lòng run như lá,
Gió vô tình cũng chạm một làn hương.
Tay không nắm, mà tim nghe nghiêng ngả,
Mỗi sớm mai, em thoảng giữa vô thường.

Không thương ư? Sao đêm dài đến thế?
Sao thu buồn không nói cũng rưng rưng?
Một ánh mắt cũng làm tim bối rối,
Tựa hồ như em bước giữa vô chừng.

Anh làm gió, em làm mây đầu núi,
Chẳng hẹn hò mà cứ mãi vương nhau.
Không đợi nữa, mà hồn còn rướm tuổi,
Tóc vô tình rơi nhẹ phía trăng sao.

Không nhớ thật? Sao lòng anh chợt thắt,
Mỗi lần nghe tiếng guốc nhỏ ngoài thềm?
Trời không nói, nhưng mây ngừng rất chặt —
Một dấu yêu, không gọi cũng về bên.

Thôi thì nhớ! Nhớ như chim nhớ tổ,
Thương như cây nhớ gió của ngày xưa...
Không nhớ nữa — thành ra... càng nhớ rõ,
Không thương nhiều — hoá thấm tận tìm mưa.