Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Lời ca gửi gió
Những đêm chập chờn, cửa mơ không khép nổi,
Lòng thao thức như một dải sương dài.
Cứ đêm này qua đêm khác không chịu dứt,
Ngủ chẳng vào, mà tỉnh cũng chẳng nguôi.
Một giấc ngủ thôi mà sao thành xa xỉ,
Mắt mỏi nhoài vẫn chẳng thể yên hơn.
Đêm lặng lẽ đi qua từng khe thở nhỏ,
Chỉ còn mình đối diện với cô đơn.
Buồn ngủ lắm, mà ngủ hoài không trọn,
Những cơn buồn ngủ kéo dài, mỏng, mong manh.
Chạm rất khẽ rồi tan vào bóng tối,
Để lại trong lòng một khoảng trống chơi vơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.