Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/09/2025 02:14, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 05/11/2025 02:29, số lượt xem: 253

Khi ta ở, chỉ là nơi ta ở
Khi ta đi, nơi ấy hoá thành kỷ niệm
Con đường nhỏ, mái trường xưa, hàng ghế gỗ
Bỗng trong ta thành một khung trời thương nhớ

Một thời gian, bao niềm vui thành ký ức
Những buổi trưa nắng rát, tiếng ve ran
Áo trắng bay, cánh phượng rơi đầy ngõ
Giọng ai hát giữa sân trường ngân nga

Khi đi rồi, biết bao nước mắt chia tay
Ánh mắt ngập ngừng, bàn tay còn níu lại
Có người cười để giấu đi run rẩy
Có người im, mà tim vỡ thành muôn mảnh trong đêm

Nhưng dù sao, ta hẹn lại một ngày
Trong tương lai, khi tóc xanh phai nhạt
Ngồi bên nhau, kể chuyện đời đã qua
Những ngọt bùi, những vết sẹo thời gian để lại

Chỉ mong rằng, kỷ niệm mãi là kỷ niệm thôi
Như ngọn gió, không ai cầm giữ được
Như bông hoa nở rồi tàn giữa mùa
Nhưng hương còn đọng lại trong ký ức con người

Cuộc đời dài, ai rồi cũng phải đi xa
Bao ga tàu, bao chuyến xe rời bỏ
Ta dặn lòng: ở đâu còn tình bạn, tình yêu
Ở đó, kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn

Có thể mai này ta lạc mất nhau
Giữa dòng đời bon chen và bão tố
Nhưng khi nhớ, tim ta vẫn ngân vang
Rằng ta đã từng, đã sống một thời nồng nhiệt

Khi ta ở, chỉ là nơi ta ở
Khi ta đi, nơi ấy hoá thành quê hương.