Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/08/2025 15:07, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 22:55, số lượt xem: 310

Em vẫn thế, những chiều buông rất vội
Gió thổi lưng trời, tóc rối, lòng nghiêng
Cánh hoa cúc úa mềm theo nỗi nhớ
Mà tay em chưa chạm được bình yên.

Đêm trườn nhẹ qua song cửa lặng
Trăng mỏng manh như một vết thương lành
Có đôi lúc em tưởng mình mạnh mẽ
Chỉ một lời, cũng đủ vỡ mong manh.

Chẳng cần ai hứa hẹn điều gì cả
Em tin yêu như thể lẽ tự nhiên
Tim em nhỏ, nhưng đầy như sóng biển
Một khi trao, là chẳng biết giữ riêng.

Dẫu phía trước lại mùa mưa ngập lối
Em vẫn cười như thể chẳng buồn đâu
Bởi yêu thương, dẫu thiệt thòi vẫn đẹp
Giống loài hoa – nở giữa gió xô nhau.