Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2026 12:13, số lượt xem: 71

Hoả ngục! Ôi địa ngục tối tăm,
Là Hoả Lò đây – chốn ngục âm thầm,
Tường đá lạnh, song sắt dày ken đặc,
Bóng tử thần lặng lẽ phủ quanh năm.

Xiềng xích nặng ghì chân người chiến sĩ,
Gông sắt kêu rin rít suốt đêm dài,
Đòn roi quất rách lưng trần rớm máu,
Máy chém kia loáng ánh thép u hoài.
Bao cực hình chồng lên bao cực hình ghê rợn,
Có bao giờ lũ ác thú xót thương ai?

Là Hoả Lò – sào huyệt bầy lang sói,
Lũ thực dân nanh vuốt lạnh tanh cười,
Chúng giam cầm ta giữa vòng tăm tối,
Ép khai cung, moi bí mật đời người.
Chúng dỗ ngọt, hứa hẹn đầy danh lợi,
Bày mưu sâu, giăng bẫy khắp nơi nơi,
Hòng mua chuộc linh hồn người cộng sản,
Biến trái tim son thành cát bụi tơi bời.

Nhưng ta đó – con của đất, của trời,
Của cách mạng ngời ngời chân lý sáng,
Sao cúi đầu trước lũ giặc hôi tanh?
Sao run sợ trước gông cùm xiềng xích?
Ta hiên ngang, mắt nhìn thẳng mặt thù,
Giọng đanh thép giữa phòng tra tăm tối:
“Tôi không biết! Không nhớ! Không khai!”
Lời sắt đá nện vào tim quân giặc.

Chúng điên cuồng gào thét như thú dữ,
Đòn roi vung, như bão tố giữa ngục đen,
Quất túi bụi lên da thịt cháy bỏng,
Máu chảy dài thấm ướt cả xiềng ghen.
Đau đến tận xương, tê từng thớ thịt,
Mắt hoa lên, tai ù giữa bóng đêm,
Nhưng môi vẫn mím chặt lời thề sắt:
Sống kiên trung, chết vẫn vẹn niềm tin.

Có đồng chí gục giữa phòng tra tấn,
Thân xác rời mà ý chí chẳng rời,
Giọt máu cuối hoà vào nền đá lạnh,
Thành lửa hồng soi sáng cả chân trời.
Phút lâm chung, môi còn thầm gọi Đảng,
Gọi Tổ quốc thân yêu giữa bão đời,
Tin cách mạng nhất định ngày thắng lợi,
Tin bình minh sẽ xoá sạch đêm rơi.

Ôi Hoả Lò! Nơi thử vàng thử lửa,
Nơi tôi rèn ý chí những anh hùng,
Từ xiềng xích bỗng vươn mình thành sắt thép,
Từ máu đào nở rộ những mùa xuân.
Mỗi bức tường còn in bao tiếng hát,
Tiếng căm hờn dậy sóng giữa tim gan,
Tiếng hy vọng vượt qua ngàn song sắt,
Gọi tự do về trên khắp non ngàn.

Lũ giặc kia – bầy quỷ ma khát máu,
Lấy gan người mà nhai nuốt ngấu nghiến,
Uống máu hồng như uống nước hằng ngày,
Cười man rợ giữa tiếng kêu xé ruột.
Nhưng chúng đâu hiểu rằng trong bóng tối
Đã ươm mầm ánh sáng của tương lai,
Mỗi trận đòn chỉ càng thêm hun đúc
Một niềm tin son sắt chẳng hề phai.

Ngày mai đó, khi cờ hồng phấp phới,
Khi nhân dân vùng dậy khắp muôn nơi,
Hoả Lò sẽ không còn là địa ngục,
Mà thành đài ghi dấu máu bao người.
Máu anh đổ tưới cờ thêm thắm đỏ,
Xương anh nằm hoá đất mẹ xanh tươi,
Từ đau thương mọc lên mùa độc lập,
Từ ngục tù bừng dậy ánh mặt trời.

Kỷ niệm thăm nhà tù Hoả Lò
Mùng 5 tết Bính Ngọ
Ngày 21 tháng 2 năm 2026