Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 16:27, số lượt xem: 32

Giếng nước quê mình nằm cuối thôn
Rêu phong phủ kín một vành tròn
Trưa hè gió thổi qua bờ cỏ
Nghe tiếng gầu tre kẽo kẹt buồn

Mẹ gánh nước về qua lối nhỏ
Vai gầy nghiêng bóng dưới hoàng hôn
Con theo chân mẹ ngày xưa ấy
Chân đất quen đường, mắt vẫn non

Có lần em đến múc chung nước
Áo nâu phai nhẹ gió đầu làng
Nón nghiêng che nửa vầng trăng nhỏ
Để lộ đôi mắt ướt long lanh

Ta đứng bâng khuâng không dám nói
Chỉ nhìn sợi tóc rối ngang vai
Nước giếng trong veo soi bóng lặng
Mà lòng dậy sóng chẳng yên hoài

Những buổi trưa hè chang chang nắng
Hai đứa ngồi bên mép giếng sâu
Em kể chuyện quê, chuyện mùa vụ
Ta nghe mà thấy ấm trong đầu

Giếng nước vẫn trong như mắt biếc
Như lời em nói chẳng vương ngờ
Ta muốn giữ hoài từng giọt ấy
Mà thời gian cứ lặng lẽ trôi

Rồi một chiều thu em theo chồng
Bỏ lại con đường, bỏ bến sông
Giếng nước hôm nào ta đứng đợi
Chỉ còn lá rụng phủ đầy vòng

Ta lại một mình ra múc nước
Nghe tiếng gầu tre vọng nhớ thương
Mỗi giọt rơi vào lòng sâu thẳm
Là từng kỷ niệm cũ còn vương

Mẹ vẫn lặng thầm bên bếp lửa
Hỏi sao con cứ đứng bên giếng
Ta cười mà mắt buồn như gió
Thổi mãi qua đời chẳng chịu yên

Giếng nước quê mình nay vẫn vậy
Chỉ người xưa đã khác đi rồi
Nước vẫn trong như ngày ta biết
Mà lòng ta đục bởi chia phôi

Có những đêm trăng lên rất sáng
Ta ra ngồi tựa gốc tre già
Nghe tiếng dế kêu và gió thổi
Mà nhớ một người ở rất xa

Ước chi thời gian quay trở lại
Một chiều em ghé múc chung gầu
Ta sẽ nói điều chưa dám nói
Để lòng thôi mãi những niềm đau

Nhưng giếng vẫn sâu, đời vẫn cạn
Nỗi buồn theo nước chảy miên man
Chỉ còn lại bóng ta với giếng
Giữ hoài thương nhớ một thời son.