Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 18/07/2025 17:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 23:12, số lượt xem: 312

Em bảo tôi sến — ừ thì tôi sến!
Bởi tim yêu đâu phải gỗ hay đồng.
Tôi nói yêu, đâu ngại gì lửa bén,
Miệng chưa hôn mà má đã ửng hồng.

Tôi chỉ biết ngẩn ngơ vì dáng liễu,
Mỗi búp tay em cũng đủ làm mùa,
Tôi yêu mắt như ngàn sao lấp lánh,
Chạm hồn tôi như nắng vỡ trong mưa.

Em đi qua — hương còn lây bóng gió,
Tôi theo sau mà cõi mộng ngập ngừng.
Câu thơ viết rơi đầy trên cỏ,
Dưới chân em là cả một mùa xuân!

Ừ, tôi sến, nhưng tình không nhạt thếch,
Không dửng dưng như kẻ đã hết yêu.
Tôi sống gấp — mỗi giây là tha thiết,
Muốn say mê, muốn giữ, muốn nuông chiều!

Em bảo tôi sến — thì em chưa hiểu:
Yêu là rưng rức, là muốn cháy cùng nhau.
Là mỗi sáng tim còn đang rạo rực,
Vẫn thầm mong em hé một lời chào...