Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:44, số lượt xem: 16

Mời anh, mời chị sang chơi,
Về miền Quan họ nghe lời giao duyên.
Sông Cầu lững lờ con thuyền,
Chở trăng, chở gió, chở miền nhớ thương.

Đôi bờ liễu rủ vấn vương,
Bến xưa còn đợi người thương tìm về.
Mùa xuân mở hội làng quê,
Cờ bay phấp phới bốn bề nắng trong.

Liền anh khăn xếp ung dung,
Áo the đen thắm, nét hồng trên môi.
Liền chị yếm thắm rạng ngời,
Áo mớ ba bảy, nụ cười như hoa.

Nón ba tầm nhẹ nghiêng qua,
Che làn tóc biếc, đậm đà gió xuân.
Bước chân e ấp bâng khuâng,
Như câu Quan họ ngập ngừng ý thơ.

Người rằng gặp gỡ tình cờ,
Nào hay duyên đã đợi chờ từ lâu.
Vừa nghe một khúc qua cầu,
Lòng ai đã nhuộm một màu nhớ mong.

Lời ca óng ánh dòng sông,
Ngọt như mật mía, trong như trăng rằm.
Tiếng đưa tha thiết âm thầm,
Nghe như mạch đất ngàn năm vọng về.

“Người ơi, người ở... đừng về”,
Một câu sáu chữ tái tê lòng người.
Giữ chân chẳng bởi đầu môi,
Mà bằng nghĩa nặng, bằng lời thuỷ chung.

Miếng trầu cánh phượng thơm nồng,
Đỏ như son thắm má hồng thiếu xuân.
Trao nhau chẳng chỉ ân cần,
Mà trao cả mối tri âm một đời.

Thuyền xuôi còn đợi bến ngồi,
Bến mong con nước, người đợi người sang.
Dẫu cho cách núi ngăn ngàn,
Câu ca vẫn nối muôn vàn nhớ thương.

Quan họ đâu chỉ vấn vương,
Mà là nếp sống quê hương bao đời.
Tiếng ca kết nghĩa con người,
Lấy tình làm gốc, lấy lời làm duyên.

Qua bao dâu bể đảo điên,
Vẫn còn nguyên vẹn một miền thanh âm.
Không phai theo tháng theo năm,
Không mờ theo những thăng trầm thời gian.

Bởi trong câu hát dịu dàng,
Có hồn Kinh Bắc, có ngàn yêu thương.
Có dòng văn hiến quê hương,
Có nền lễ nghĩa soi đường cha ông.

Mai sau dẫu khắp non sông,
Nhịp đời hối hả, phố đông đổi dời,
Vẫn mong còn mãi tiếng cười,
Còn câu Quan họ gọi người về quê.

Để khi xuân trở bốn bề,
Sông Cầu vẫn chảy lời thề thuỷ chung.
Liền anh, liền chị tương phùng,
Đất trời Kinh Bắc ngát hương ân tình.

Quan họ còn, nước còn xinh,
Quan họ còn, nghĩa còn gìn giữ nhau.
Một câu hát tự ngàn sau,
Vẫn ngân như tiếng nhịp cầu quê hương.