Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 17:45, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/11/2025 22:57, số lượt xem: 349

Em nói dối mà môi còn rực thắm,
Mắt vẫn cười như chẳng biết gian ngoa.
Anh si mê nên tưởng đó là hoa,
Ngờ đâu chỉ một làn hương rất nhạt.

Em thề hẹn như trăng vàng trên cát,
Chỉ một chiều đã vỡ dưới chân ai.
Anh gom yêu thương đốt cháy tương lai,
Em vùi tắt bằng lời quen phản trắc.

Anh đã sống – một linh hồn thoi thóp,
Mỗi vết thương là một giấc em lừa.
Anh vẫn ngỡ tình là đoá hoa chưa,
Nào hay sắc là do người tô vội.

Em từng khóc... ôi giọt buồn giả dối!
Khéo hơn ai – em diễn cả bầu trời!
Anh si dại, anh mù loà một thời,
Yêu một bóng – tưởng rằng yêu một thực.

Anh không hận – vì tim anh biết thức,
Chỉ thương anh – đã thật quá dại khờ.
Thương một người – đâu ngờ thương vết nhớ,
Dối trá thôi… mà thành cả bài thơ.