Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/02/2026 12:44, số lượt xem: 137

Mồng một theo chân mẹ chúc xuân
Chưa kịp ngồi yên đã bị “vần”
Cô hỏi: “Bao giờ con có vợ?”
Chú cười: “Hay vẫn ế lâu năm?”

Mồng hai sang đến nhà bên ngoại
Chưa kịp ăn xôi đã bị tra:
“Người yêu có chưa? Làm chi đấy?
Lương tháng bao nhiêu, kể bác nha!”

Tôi cười méo xệch như bánh Tết
Gãi đầu ba bận vẫn không xong
Một câu chưa dứt, ba câu tới
Hỏi dồn như pháo nổ ngoài đồng

Mồng ba đi hội càng gay gắt
Bạn cũ khoe con, vợ, nhà, xe
Quay sang vỗ vai tôi một cái:
“Ê! Mày còn ế thiệt hả nhe?”

Tôi định nói rằng: “Đang kén chọn…”
Chưa kịp xong câu, bác chen vô:
“Kén gì cho lắm rồi thành muộn!
Lo liệu đi con, kẻo lỡ đò!”

Bữa cơm sum họp chưa kịp ấm
Đã thành “hội nghị hỏi người yêu”
Người gắp cho tôi thêm miếng thịt
Tiện miệng hỏi luôn chuyện sớm chiều

Tôi chỉ biết cười trừ liên tục
Miệng ăn mà dạ cứ run run
Nghe câu “bao giờ” vang bốn phía
Mà như trống hội dội trong lòng

Đến lúc bí đường tôi bèn nói:
“Dạ rồi… cũng sắp… cũng gần thôi!”
Cả họ đồng thanh: “Vậy là tốt!”
Tôi nghe mà lạnh sống lưng rồi

Chưa kịp thở phào qua mồng bốn
Mẹ bảo: “Chiều nay có khách sang”
Tôi hỏi: “Khách ai mà gấp thế?”
Mẹ cười: “Người ta… tới hỏi han”

Hoá ra buổi ấy là xem mắt
Bàn nước bày ra đủ bánh mứt
Tôi ngồi ngay ngắn như thi vấn
Tim đập còn nhanh hơn pháo Tết

Em đến, cười duyên như gió nhẹ
Cô bác hai bên nói râm ran
Chưa kịp nhìn lâu thêm một chút
Đã nghe ai đó hỏi “tính toán”

“Nhà trai thấy vậy là được chứ?
Bao giờ cho kịp cưới đầu năm?”
Tôi uống ngụm trà mà suýt sặc
Xuân này… chạy cũng chẳng kịp chân

Ra về mẹ hỏi: “Con ưng chứ?”
Tôi cười: “Con… thấy cũng hiền hiền”
Mẹ mừng như bắt được vàng vậy
Lịch cưới hình như… đã lên liền

Từ đó mỗi mùa thôi bị hỏi
Chẳng ai còn nhắc chuyện người yêu
Vì tôi chưa kịp quen cho rõ
Đã thành… chú rể tự bao giờ

Những tưởng cưới xong là xong chuyện
Ai ngờ sóng gió lại còn hơn
Mồng một bế nhau đi chúc Tết
Chưa kịp ngồi yên đã bị dồn:

“Bao giờ sinh cháu cho vui cửa?
Nhà này còn đợi bế bồng con!”
Tôi nhìn vợ trẻ cười như mếu
Nghe xuân mà dạ hoá thu buồn

Mới Tết năm nào còn bị hỏi
Chuyện yêu, chuyện cưới, chuyện lứa đôi
Nay thêm một cửa “bao giờ nữa”
Câu quen mà cứ đuổi không rời

Tôi định thưa rằng: “Cho thư thả…”
Chưa kịp xong câu, bác đã chen:
“Tuổi trẻ qua nhanh, lo mà liệu!
Đừng để sau này lại… muộn phen!”

Vợ tôi đứng cạnh cười không nói
Chắc cũng quen rồi chuyện hỏi han
Hai đứa nhìn nhau cùng bật cười
Thôi thì… cứ mặc chuyện thế gian

Xuân đến, xuân đi, câu vẫn hỏi
Hết yêu đến cưới, đến sinh con
Đời người như một bài thi lớn
Thi xong… lại có đề khó hơn