Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em giận đấy! – mà cũng chẳng vì đâu cả
Chỉ tại chiều nay trời nắng đến buồn tênh
Chỉ tại hôm qua anh bận, chẳng gọi
Chỉ tại... em nhớ quá, chẳng dỗ được mình.

Đồ ngốc ạ, em mắng yêu đó nhé!
Cứ hờ hững hoài, để em phải dỗi chơi
Biết là anh thương, biết là anh tốt
Nhưng con gái mà, có lý lắm đâu anh ơi...

Em thích được nũng nịu như mèo nhỏ
Lúc cuộn tròn, lúc cào nhẹ tim anh
Em thích gọi anh bằng trăm thứ tiếng
“Đồ ngốc này!” — là dịu nhất trong lành.

Ừ thì đấy, có khi em vô lý
Chỉ là muốn thấy anh dỗ dành thôi
Thấy mắt anh cười, tay luống cuống
Em quên mất luôn cả những điều hờn dỗi rồi...

Nên đồ ngốc ơi, đừng vội giận em nhé
Mắng yêu thôi mà, chẳng nỡ xa đâu
Chỉ vì thương quá, hoá thành lắm chuyện
Còn nếu không yêu... em đã lặng từ lâu.