Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Càng thương càng nhớ người nơi ấy,
Một cõi mây ngàn khuất bóng xa.
Thời gian lặng lẽ thay màu tóc,
Năm tháng âm thầm xoá dấu qua.
Quá khứ theo mùa rơi cuối bến,
Ký ức theo chiều khuất cuối sông.
Muốn níu một lần cho trở lại,
Nào hay duyên cũ đã sang dòng.
Có những đổi thay không thể cưỡng,
Có điều mong mỏi hoá hư không.
Lòng người dẫu giữ ngàn câu hẹn,
Đâu thắng vô tình của tháng năm.
Thuở mới ban đầu còn hời hợt,
Tưởng rằng còn mãi những thân quen.
Nên để yêu thương theo gió cuốn,
Theo dòng năm tháng khuất bên thềm.
Đến lúc ngoảnh đầu nhìn trở lại,
Mới hay kỷ niệm đã xa rồi.
Một lời chưa ngỏ thành thương nhớ,
Một bóng người đi cách một đời.
Đau nhất không là người biệt xứ,
Mà là tình cũ chẳng quay về.
Bao lần khép mắt mong tìm lại,
Chỉ gặp sương giăng phủ lối quê.
Muốn níu thời gian, thời gian lặng,
Muốn giữ ngày xưa, ngày xưa mờ.
Bao nhiêu khao khát thành mây khói,
Chỉ để lòng mang nỗi đợi chờ.
Giờ đây tất cả còn đâu nữa,
Chỉ mảnh hồi ức phủ rêu phong.
Mỗi lần chạm tới là đau nhói,
Một thoáng xa xăm, vạn nỗi lòng.
Ta buồn chẳng phải vì nhân thế,
Đời vẫn vô tư giữa đổi dời.
Chỉ buồn năm cũ không còn nữa,
Và buồn ta lạc mất ta thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.