Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 14:31, số lượt xem: 21

Trăng rằm nghiêng xuống hiên nhà,
Sân quê rộn rã, chan hoà tiếng vui.
Đèn sao lấp lánh trên đồi,
Đèn con cá chép nối đuôi phố làng.

Trẻ thơ ríu rít hàng hàng,
Tay nâng chiếc nến, tay mang đèn lồng.
Múa lân trống giục vang đồng,
Tiếng cười theo gió mênh mông đêm rằm.

Bên thềm bà kể âm thầm:
“Ngày xưa chuyện cũ xa xăm thế này…
Có người sống giữa cỏ cây,
Một đời lưu lạc chốn mây cung Hằng.

Ấy là chú Cuội hiền lành,
Quanh năm gắn bó rừng xanh núi ngàn.
Một hôm giữa buổi chiều tan,
Cuội đi ngang chốn rừng hoang thấy cầy...

À không — hổ mẹ nằm đây,
Thân mang thương tích, mắt đầy xót xa.
Bên chân mấy chú hổ con,
Gào lên thảng thốt, lệ còn ướt mi.

Cuội thương chẳng nỡ bước đi,
Trong lòng chợt nghĩ: cứu thì cứu thôi!
Tìm cây thuốc quý trên đồi,
Nâng từng chiếc lá, bồi hồi chữa thương.

Lá thần vừa đặt đúng đường,
Hổ con bỗng tỉnh, mắt vương ánh hồng.
Hổ mẹ cúi xuống bên đồng,
Ba lần phủ phục, ghi lòng ơn sâu.

Cuội cười chẳng nói một câu,
Chỉ mong sự sống nhiệm mầu hồi sinh.
Nào ngờ chuyện nghĩa chuyện tình
Từ trong cỏ dại hoá thành duyên xưa.

Rồi ngày nọ, giữa chiều mưa,
Một người gặp nạn bên bờ sông sâu.
Thân người chìm khuất từ lâu,
Cuội lao xuống nước, chẳng cầu tiếng khen.

Đưa người trở lại bình yên,
Người đời cảm tạ, ngợi khen nghĩa tình.
Cuội rằng: “Cứu một sinh linh,
Nào đâu tính chuyện công danh với đời.”

Nhưng cây thuốc quý tuyệt vời
Chẳng ngờ giữ lại giữa đời bao phen.
Cuội càng cứu giúp người quen,
Càng mang thêm nghĩa, càng nên nặng lòng.

Rồi cây đa cổ bên đồng
Một hôm bỗng hoá lạ lùng biết bao.
Cành vươn thẳng tận trời cao,
Rễ ôm mặt đất, tán vào tầng mây.

Cuội nhìn cây, ngỡ trong say,
Chợt nghe gió gọi từ đây cuối trời.
Cành đa cứ mãi chơi vơi,
Vươn lên khỏi núi, vượt đời nhân gian.

Cuội vừa níu lấy thân cành,
Gốc cây bỗng nhấc khỏi vành đất quê.
Mây trôi trắng xoá bốn bề,
Cuội theo cây biền biệt về trời cao.

Dưới trăng vọng tiếng lao xao:
“Cuội ơi! Cuội hỡi! Người nào gọi đây?”
Cuội nghe tiếng gọi trong mây,
Ngoảnh nhìn trần thế hao gầy nhớ thương.

Chị Hằng đứng giữa cung đường,
Áo như mây bạc, tóc vương ánh ngà.
Chị rằng: “Cuội đến từ xa,
Sao còn ngoái lại quê nhà dưới kia?”

Cuội cười, chẳng biết nói gì,
Chỉ nghe thương nhớ thầm thì trong tim.
“Ta lên chẳng phải kiếm tìm,
Mà vì cây quý đưa chìm lên mây.”

Từ đây dưới ánh trăng đầy,
Cuội ngồi bên gốc đa này ngóng quê.
Bao mùa thu đã đi về,
Mà lòng vẫn nhớ lối tre đầu làng.

Chị Hằng bên cạnh dịu dàng,
Đêm đêm tựa cửa nhìn sang nhân trần.
Chị thương những mái nhà dân,
Thương em bé nhỏ quây quần phá cỗ.

Áo mây chị dệt từng ô,
Se bằng sợi nắng, thêu hồ nước trong.
Gom thêm một chút ánh đồng,
Đính lên vạt áo những dòng sao rơi.

Đêm rằm chị đứng chơi vơi,
Rót trăng xuống những khoảng đời tối tăm.
Sương khuya phủ mái âm thầm,
Như bàn tay mẹ dịu nằm tóc thơ.

Cuội ngồi dưới gốc đa già,
Quạt mo phe phẩy, mắt xa cuối trời.
Nghe trong gió vọng tiếng cười,
Tiếng trống hội rộn một thời quê xưa.

Ngoài kia trăng sáng như vừa
Từ trong cổ tích đẩy đưa xuống đời.
Trẻ thơ tay nắm tay người,
Rước đèn qua ngõ, tiếng cười ngân vang.

Đèn sao nối ánh trăng vàng,
Đèn lồng đỏ thắm soi ngang mái nhà.
Bánh nướng thơm ngát hương hoa,
Bánh dẻo trắng muốt như là trăng non.

Trẻ cười gọi giữa đầu thôn:
“Cuội ơi! Chị Hằng! Có còn nhớ em?”
Trăng treo lấp lánh bên thềm,
Như nghe tiếng gọi dịu mềm tuổi thơ.

Chuyện xưa dù đã xa mờ,
Vẫn còn neo đậu bên bờ tháng năm.
Trong từng câu chuyện bà nằm
Kể bên ánh lửa âm thầm đêm sâu.

Mai này tóc mẹ bạc màu,
Những mùa Trung thu có còn nguyên đây?
Nhưng khi trăng sáng vòm cây,
Hẳn còn tiếng trẻ gọi đầy yêu thương.

Hẳn còn một bóng trên đường,
Một người ngồi dưới gốc dường như xa.
Hẳn còn dáng chị Hằng Nga
Nghiêng soi xuống những mái nhà thân quen.

Trăng không chỉ sáng trên nền,
Trăng còn soi những ước nguyền tuổi thơ.
Cuội còn ngồi đợi bên bờ,
Giữ bao ký ức ngây thơ của người.

Chị Hằng vẫn giữ nụ cười,
Gửi theo ánh nguyệt đến nơi quê nhà.
Gửi theo một tiếng ngân nga,
Gửi bao thương nhớ chan hoà trần gian.

À ơi… trăng rất dịu dàng,
Ru cho đồng nội mơ màng ngủ say.
Cuội ngồi tựa gốc đa này,
Nghe trong lá biếc tháng ngày vọng ngân.

Chị Hằng khép cửa cung ngân,
Rắc lên nhân thế muôn phần ánh trong.
Trẻ thơ say giấc bên song,
Mơ về chú Cuội, chị Hằng đêm thu.

Mai sau dẫu lớn nghìn thu,
Ai qua mùa cũ vẫn như tìm về.
Một vầng trăng sáng trên quê,
Một câu chuyện cũ vỗ về tuổi thơ.

Để cho giữa cõi đời mơ,
Trăng còn giữ hộ những giờ hồn nhiên.
Cuội còn giữ một lời nguyền:
“Dẫu xa mặt đất, chẳng quên quê nhà.”

Và trong ánh nguyệt bao la,
Có người ngồi đợi quê nhà dưới trăng.
Có người dệt mộng dịu dàng,
Cho bao thế hệ rộn ràng đêm thu.

20/9/2026