Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Theo dòng nước xoáy
Mà chán chê hận tủi cuộc đời
Có những ngày trống rỗng
Như bàn tay không biết cầm nắm gì ngoài nỗi buồn.
Người bước qua, người ngoảnh lại
Mà chẳng ai nghe tiếng thở than
Trái tim bé nhỏ cứ đập rối loạn
Trong ngổn ngang của muộn phiền.
Có phải vì yêu thương quá thật
Nên dễ dàng bị dập vùi?
Có phải vì mơ ước quá nhiều
Nên càng day dứt khi không với tới?
Ôi những ngày dài u uất
Chẳng biết gửi vào đâu một niềm tin
Chỉ thấy mình như chiếc lá khô
Vùi trong cơn gió xoáy...
Nhưng rồi, vẫn như dòng sông kia
Sau những khúc gập ghềnh trắc trở
Sẽ lại tìm về biển lớn
Nơi ánh sáng dịu dàng mở ra.
Dẫu bao lần chán hận
Tim vẫn chẳng chịu nguôi
Bởi còn khao khát được sống
Còn khao khát được yêu thôi.
Như sóng kia không ngừng vỗ
Như con sông chẳng thể ngừng trôi
Dẫu bão giông còn phía trước
Vẫn đi tìm ánh sáng của đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.