Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 28/09/2025 17:50, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 26/10/2025 12:31, số lượt xem: 260

Khung cửa sổ ngoài kia
Hai dãy nhà cuối phố
Chẳng hiểu vì sao mà
Không khép lại bao giờ

Có đôi bạn ngày xưa
Học chung cùng một lớp
Có cây bưởi sau nhà
Vừa ngan ngát hương thơm
Dẫu chỉ một chùm hoa
Sau làn chiếc khăn tay

Nơi góc vườn thân quen
Chân ai thường ghé lại
Tiếng cười vang giữa trưa
Lá rơi đầy lối trải
Ánh nắng rọi qua vai
Làm mắt ai long lanh
Bưởi nở từng cánh mỏng
Như tình đầu mong manh

Tôi vẫn nhớ một lần
Trời se se cuối hạ
Cậu rụt rè bước tới
Bẻ cành hoa đem ra
Tay còn vương đất cát
Tựa như vừa trèo cây
Tặng tôi hoa bưởi trắng
Mắt chẳng nói điều gì

Năm tháng trôi rất vội
Người mỗi ngả, mỗi phương
Cây bưởi vẫn đứng đó
Hoa rụng đầy sân hương
Mùi thơm như dịu dàng
Dẫn về miền ký ức
Về một thời áo trắng
Và một tình yêu trong

Tôi bây giờ xa xôi
Gió mùa thu vẫn thổi
Vẫn có khi mơ thấy
Cây bưởi nở bên trời
Vẫn tưởng như đâu đó
Giọng cười ai rất gần
Vẫn một chùm hoa trắng
Giữa lòng bàn tay thân.

Ý tưởng từ bài thơ “Hương Thầm” của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn