Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:16, số lượt xem: 24

Tôi về tìm lại chút bình yên,
Giữa bãi cát dài, sóng triền miên.
Gió biển lay nhẹ tà áo mỏng,
Cuốn trôi đi mất những muộn phiền.

Có một ngày xa, anh với em,
Cùng đếm dã tràng dưới bóng đêm.
Sóng xô bờ cát, in dấu bước,
Hạnh phúc khi ấy thật êm đềm.

Ngày ấy biển xanh, trời cũng xanh,
Hoàng hôn nghiêng xuống phía mong manh.
Ta nghe trong gió lời chưa nói,
Mà ngỡ thời gian đứng lại quanh mình.

Có những chiều xa nhớ biển khơi,
Nhớ màu mây trắng cuối chân trời.
Nhớ con sóng bạc ôm bờ cát,
Nhớ một mùa thương đã khuất rồi.

Bờ cát nghìn năm vẫn nằm đây,
Sóng vỗ muôn đời dạ chẳng thay.
Mà người năm ấy giờ đâu mất?
Để lại nơi này nỗi nhớ đong đầy.

Tôi bước một mình giữa biển xa,
Nghe từng con sóng gọi tên ta.
Có phải trong vô cùng ký ức,
Một miền thương nhớ vẫn chưa nhoà?

Cát trắng âm thầm giữ dấu chân,
Giữ bao kỷ niệm của thanh xuân.
Dẫu tháng năm trôi qua cửa biển,
Một thoáng ngày xưa vẫn rất gần.

Gửi chút tình tôi vào đại dương,
Nhờ sóng mang đi khắp muôn phương.
Để mai nếu có lần trở lại,
Cát trắng vẫn nguyên vẹn can trường.

Nếu một ngày kia trở lại đây,
Biển còn xanh biếc dưới tầng mây,
Xin cho tôi được nhìn bờ cát,
Nghe tiếng thời gian kể chuyện ngày.

Hạt cát vô tình vướng gót chân,
Như lời nhắc nhở chuyện thanh xuân.
Dù cho ngày tháng dần xa khuất,
Kỷ niệm tình ta mãi cận kề.

Mai này dẫu bước giữa nhân gian,
Có những miền xa khuất dấu vàng,
Tôi vẫn nhớ về bờ cát cũ,
Nơi từng lưu giữ một mùa sang.

Biển vẫn muôn đời hát khúc ca,
Sóng vẫn ru bờ những thiết tha.
Chỉ người năm ấy thành xa cách,
Để cát biển còn nhớ chúng ta.

16/8/2026