Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh » Mây trắng và trời xanh
Cánh chim lượn quanh bầu trời hững hờ,
Mây trôi theo gió tìm về phương nào.
Nắng nghiêng xuống vạt đồi xanh ảo,
Chiều rơi chậm trên mái phố cô liêu.
Cánh chim nhỏ giữa tầng không vời vợi,
Mang trong mình tiếng gọi của tự do.
Như một giấc mơ vừa tan vào sóng gió,
Bay mãi hoài, chẳng biết sẽ về đâu.
Bầu trời ấy — rộng và sâu như nỗi nhớ,
Còn lại gì sau mỗi cánh chim bay?
Chỉ một thoáng, mà lòng ai để ngỏ,
Như khung trời chưa kịp nói điều hay.
Ta đứng nhìn, nghe gió chạm vào vai,
Nghe mây trắng thở dài trong khoảng lặng.
Phải chăng mỗi con người là cánh chim đang mải miết,
Tìm một bầu trời của chính riêng mình.
7h59p, ngày 24 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.