Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Cái tâm ác, sao lại đòi sống lương thiện,
Như bóng tối ngự trị trong một vườn hoa,
Chưa từng biết đến ánh sáng, lại muốn tìm sự bình yên.
Lương thiện là hạt giống, gieo vào đất tốt,
Vậy mà tâm ác, sao lại đòi đơm hoa?
Tâm địa xấu, bao giờ cũng nặng nề,
Như tảng đá mài mòn chân lý,
Mong muốn sống thanh cao mà không chịu rũ bỏ vết bùn,
Dù có ngâm mình trong suối trong,
Cũng chẳng thể rửa sạch những vết nhơ.
Lương thiện không phải là thứ có thể đòi hỏi,
Nó đến từ lòng thấu hiểu và sự tha thứ,
Không thể tự nhiên, như cây không tự mọc lên từ đất khô,
Mà phải vun đắp, phải làm mưa làm nắng,
Để từng hạt cát biến thành viên ngọc.
Tâm ác như ngọn gió không bao giờ định hình,
Thổi qua những cánh đồng bạt ngàn,
Gieo rắc mầm xấu vào nơi mảnh đất thơm tho,
Mong chờ một vườn hoa nở rộ
Thì sao có thể?
Nếu muốn sống lương thiện,
Trước hết phải thay đổi chính mình,
Dạy dỗ cái tâm từ những điều nhỏ nhặt,
Không phải đợi một phép màu từ ngoài vào,
Mà là từ bên trong chính mình vươn lên,
Như một cây cổ thụ mọc từ rễ sâu.
Cái tâm ác, sao lại đòi sống lương thiện,
Nó chỉ là cái bóng phản chiếu của những gì đã mất,
Những đêm tối dài, những vết đau xưa.
Lương thiện, là quá trình đột phá,
Vượt lên trên cái bóng tối ấy,
Tìm lại được chính mình,
Giữa ánh sáng chân thật.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.