Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Cái quạt nan này anh trao
Mỏng như lời hẹn, ngọt ngào như quê
Sân trưa vàng nắng bốn bề
Em cầm quạt mát mà nghe bồi hồi
Quạt nan đan từ bàn tay
Mùi tre, mùi nắng, mùi ngày tháng năm
Anh đem gió mượn trăng rằm
Để quạt cho mát tháng nằm bên em
Đường làng khói bếp vừa lên
Bờ rào cúc dại nghiêng bên mái tranh
Em ngồi hong gió đầu cành
Anh ngồi hong cả lòng anh trước nhà
Quạt này không đắt đâu mà
Chỉ bằng tiếng én bay qua mái chiều
Chỉ bằng một chút tin yêu
Bằng xơ rơm, bằng cánh diều đầu non
Sáng ra gánh nước qua thôn
Em đi còn vướng tiếng hồn rất xinh
Anh nhìn quạt, tưởng bóng mình
Nghiêng nghiêng theo bước chân thinh lặng về
Chiều đông gió bấc tái tê
Quạt nan nằm nhớ tiếng về của em
Gác lên đầu giường êm đềm
Mà như còn mát cả đêm gối chăn
Ngoài đồng lúa mới thì thầm
Rạ khô thơm đến mấy lần gió đưa
Em cười như thể mùa mưa
Rơi trên mái rạ, ngẩn ngơ tóc mềm
Anh đem quạt giữa trưa hè
Quạt cho bớt rát con ve đầu mùa
Quạt cho mát cả câu thưa
Cho tim em bớt nắng trưa cháy lòng
Nhà quê có mảnh sân con
Có chum nước mát, có còn mẹ cha
Có hàng cau đứng trước nhà
Có em đứng tựa hiên mà đợi anh
Cái quạt nan nhỏ mong manh
Mà như giữ cả trời thanh tuổi mình
Giữ dùm một mối chân tình
Giữ dùm câu hẹn bên đình năm nao
Mai này sương có bạc đầu
Quạt nan vẫn nhớ một màu áo nâu
Nhớ em đứng giữa hàng cau
Nhìn anh cười rất dịu màu quê hương
Nếu anh đi hết mùa trăng
Xin em giữ lấy cho bằng được nha
Cái quạt nan bé như là
Một lời thương mộc mạc mà lâu bền
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.