Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Anh cúi xuống... hôn vào đôi mắt ấy,
Chút mê say còn đọng giữa thu vàng,
Cái nhìn em – như cánh gió miên man,
Đem rạo rực rót tràn lên ngực áo.
Mắt em đó – trời ơi, sao huyền ảo!
Anh lạc vào như trẻ nhỏ mê sương,
Cả vũ trụ chừng như chỉ một đường,
Dẫn về phía đôi hàng mi e ấp.
Mỗi tia sáng trong đôi đồng tử gấp,
Là một lần anh muốn níu thời gian,
Muốn đắm chìm trong ánh sáng miên man,
Muốn hôn mãi cái nhìn không tan vỡ!
Hôn cái nhìn – như hôn vào hơi thở,
Như hôn vào một ánh sáng đầu tiên,
Em không biết: mắt em là cõi riêng,
Anh khát khao như kẻ tìm cõi sống.
Hôn cái nhìn – vì môi thì quá rộng,
Không nói hết điều ngây dại trong anh,
Vì mắt em – sâu như biển mong manh,
Nên anh hôn để tan vào đáy mắt...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.