Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

24.50
Đăng ngày 04/07/2025 10:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 31/07/2026 09:50, số lượt xem: 245

Tôi chết đi, em biết không em?
Chết một ít — mỗi chiều buông chậm
Mỗi lần nhớ mà không ai ngỏ
Một lời thương — cũng hoá mòn tim

Tôi chết đi — từng đoạn nắng nghiêng
Từng tiếng gió gọi thầm qua cửa
Ngực còn ấm — nhưng hồn như lửa
Bốc lên rồi… tắt giữa ban trưa

Tôi chết đi — trong mắt em cười
Mà ánh sáng không dành cho tới
Tôi như chiếc lá khô quằn lối
Nằm nghe mình gãy rụng trong hơi

Chết trong lòng — một ít, từng thôi
Nhưng gộp lại — cũng thành cái chết
Tôi sống đó — nhưng đâu còn thật
Vắng em rồi — tim có khác chi tro?