Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Biển không phải là sóng,
mà là nỗi lặng im sâu thẳm,
là âm thanh lấp lánh trong mắt em,
là màu xanh vẫy gọi tôi vào một thế giới khác.
Trong em, biển hát bằng ngôn ngữ không lời,
vỗ về những thách thức của thời gian,
dưới chân là cát mịn màng,
trong lòng là những bí mật chưa được thổ lộ.
Mỗi lần nhìn vào em,
biển lại hát khúc ca của sự vĩnh hằng,
kêu gọi tôi về với những mùa cũ,
nơi không còn ranh giới, chỉ có hồn và cát.
Em là biển, và tôi chỉ là người lữ khách,
với nỗi nhớ sâu trong tim,
nghe biển hát, tôi biết,
mình đã tìm thấy nơi thuộc về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.