Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Bến đò xưa có còn không em nhỉ
Cái bến chiều anh đợi gió sang sông
Hàng tre cũ nghiêng mình soi bóng nước
Mấy con thuyền buộc tạm dưới mưa giông
Bến đò xưa có còn không em nhỉ
Lối mòn xưa cỏ mọc đã xanh rì
Con đường nhỏ anh từng đưa em bước
Giờ lặng im như thể đã quên đi
Chiều năm ấy trời quê trong đến lạ
Nắng rơi đầy trên vạt áo nâu non
Em cúi mặt, tóc thề bay lơ đãng
Mà lòng anh bối rối chẳng nên lời
Bến đò xưa có còn không em nhỉ
Tiếng mái chèo khua nhẹ buổi tan sương
Mấy bà mẹ gánh rau về chợ sớm
Khói lam chiều vương vấn khắp thôn vườn
Con sông nhỏ chảy hoài không biết mỏi
Như lòng người cứ nhớ mãi không thôi
Nước vẫn chảy, mà người xưa chẳng lại
Chỉ mình anh đứng lặng giữa bồi hồi
Trưa mùa hạ ve kêu đầy ngõ trúc
Em đội nón mê đi gặt lúa đồng xa
Áo ướt đẫm mồ hôi thơm mùi nắng
Cả tuổi xuân em gửi lại quê nhà
Bến đò xưa có còn không em nhỉ
Những chiều mưa ướt đẫm áo đôi ta
Anh che vội chiếc nón rách ngày gió
Mà thương em thương đến xót lòng ra
Rồi năm ấy em theo người về huyện
Áo lụa hồng, khăn mới, bước xe hoa
Anh ở lại cùng bến sông, bờ bãi
Nghe chiều buồn rơi xuống mấy cành đa
Bến đò xưa giờ ai còn lui tới
Hay cỏ hoang đã phủ kín lối mòn
Chỉ có gió vẫn thì thầm câu cũ
Nhắc một thời trai trẻ đã hao mòn
Anh vẫn hỏi: bến xưa còn hay mất
Như hỏi lòng còn nhớ nữa hay quên
Con sông nhỏ vẫn chảy qua năm tháng
Chỉ tình quê là chẳng chịu già thêm
Nếu có dịp em về ngang bến cũ
Xin dừng chân nghe gió gọi tên người
Anh tin lắm: quê nghèo không phụ nhớ
Và bến đò… vẫn đợi một nụ cười.
11h24 - 11h44p, ngày 10 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.