Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 10:42, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Admin vào 16/01/2026 17:01, số lượt xem: 412

Ngân vang tiếng núi, vọng gọi trăm miền,
Sông Mê Kông dậy sóng lời thề khắc đá.
Từ Điện Biên, Xiêng Khoảng… máu hoa cùng đổ,
Việt - Lào chung một dải sơn khê.

Anh gọi em giữa rừng sâu núi thẳm,
Em gọi anh bên dốc đá mù sương.
Câu hát mẹ ru qua mùa lửa đạn
Gieo hạt tình bền chặt suốt nghìn năm.

Chung bóng cờ, chung vầng trăng biên giới,
Lá xanh nào cũng mọc giữa tình thân.
Chung tiếng trống, vang lời ca bất khuất,
Ngực tựa ngực – hai dân tộc đứng gần.

Có thể xa bao mùa trăng lửa cháy,
Mà nghĩa tình chẳng cách nổi tấc gang.
Sóng Pha Luông vẫn nhắn về Quảng Trị,
Đèo An Khê còn vọng tiếng Luang Prabang.

Đẹp biết mấy – hai dân tộc như một,
Như sông dài cõng nắng giữa đại ngàn.
Đẹp biết mấy – hai màu cờ sóng gió,
Vẫn tung bay giữa biển rộng, non ngàn.