Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Từ Hà Nội anh lên chuyến tàu đêm đi Đồng Hới
Con tàu cũ nghiêng nghiêng qua miền gió bụi
Mang theo chút lạnh cuối mùa còn đọng lại
Và nỗi nhớ em dài như một nhánh sông buồn.
Qua ô cửa nhỏ mờ hơi sương của tàu khuya
Anh nhìn đất nước chạy dài trong bóng tối
Những mái nhà thưa, những hàng cây đứng đợi
Một ánh đèn vàng thao thức giữa ven ga.
Con tàu đi qua biết mấy tỉnh thành xa
Qua Nam Định, Thanh Hoá, rồi Nghệ An lộng gió
Qua những cánh đồng mùa này còn thơm mùi rạ
Tiếng còi tàu nghe như tiếng gọi quê hương.
Đêm trên tàu có tiếng trẻ nhỏ cười đùa
Có người lính tựa vai ngủ quên mệt mỏi
Có bà mẹ ôm làn khoai còn nóng hổi
Mang vào Nam cho đỡ nhớ một mùa đông.
Anh ngồi lặng nghe bánh sắt nghiến bên lòng
Mà cứ ngỡ thời gian đang trôi chậm lại
Bao năm rồi giữa phố phường Hà Nội
Anh vẫn chưa quên ánh mắt dịu dàng em.
Rồi con tàu dừng ở ga nhỏ bên thềm
Ga Đồng Hới mờ trong làn sương sớm
Người xuống ga nghe giọng quê mềm và ấm
Chợt thấy lòng mình cũng hoá dịu dàng theo.
Anh về thăm quê em bên bãi cát nghèo
Nơi gió biển suốt đời không thôi hát
Những hàng phi lao gầy nghiêng mình trên cát
Như dáng mẹ già đứng đợi cuối hoàng hôn.
Dòng Nhật Lệ chiều nay nước vẫn xanh hơn
Con thuyền nhỏ lững lờ đi trong nắng muộn
Có cô gái tóc dài ngồi hong mẻ lưới
Tiếng cười buồn tan nhẹ phía bờ xa.
Anh đi giữa con đường đầy mùi biển quê ta
Nghe mằn mặn cả khoảng trời thương nhớ
Những mái ngói cũ nằm im trong ngõ nhỏ
Khói bếp chiều bay chậm phía sau vườn.
Quê em nghèo mà tình người lại thân thương
Người gặp khách cũng cười hiền như đã biết
Bát nước chè xanh thơm bàn tay tha thiết
Nghe giọng quê mềm mà mắt bỗng cay cay.
Chiều Đồng Hới mưa bay như khói sông dài
Anh đứng lặng dưới hàng cây trước biển
Bỗng nhớ em qua bao mùa xa biệt
Nhớ một bàn tay từng níu gió bên thềm.
Ngày ấy mình còn rất trẻ phải không em
Cứ ngỡ thương nhau là thương hoài mãi mãi
Nào đâu biết đời người như ga nhỏ
Ai cũng đôi lần lỡ một chuyến tàu đêm.
Đêm Đồng Hới nghe sóng vỗ rất êm
Anh thao thức giữa căn phòng đèn nhỏ
Ngoài hiên vắng tiếng mưa rơi rất nhẹ
Mà lòng buồn như gió trở cuối mùa.
Anh bỗng thương từng hàng cây, mái chùa
Thương tiếng guốc ai qua cầu trong sớm
Thương cả những điều bình thường bé nhỏ
Đã đi rồi mới biết quý vô ngần.
Mai anh lại về với Hà Nội xa xăm
Con tàu cũ lại xuôi dài đất nước
Chỉ có nỗi nhớ thì còn nguyên phía trước
Như dòng sông không ngủ giữa lòng anh.
Nếu một mai đời đổi khác mong manh
Anh vẫn nhớ ga Đồng Hới chiều năm ấy
Nhớ quê em, nhớ tình người nồng hậu vậy
Nhớ một miền cát trắng đã thương anh.
9/5/2026
Dành tặng một người thương nhớ ở xa
=> Từ Hà Nội vào Quảng Bình (nay là Quảng Trị)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.