Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
.
Anh sẵn sàng chết vì em, em ạ!
Chết như cây khi ánh chớp xé trời.
Chết như sóng tan dưới chân bờ lạ,
Chết không than, không tiếc, chỉ vì người.
Vì anh yêu! Anh yêu em đến thế!
Đến cuồng si, đến tận tuyệt linh hồn,
Đến mỗi tối anh nằm nghe lệ vỡ,
Trên gối mềm, em gọi gió hoàng hôn.
Em không biết, mỗi ngày em hé mi,
Là tim anh rạn thêm từng kẽ nhỏ.
Mỗi lần em ngoảnh đi như cơn gió,
Anh thấy mình hoá đá giữa hồn si.
Được nhìn em, đã đủ giá một đời.
Được ôm em, anh thề không sợ chết!
Cái chết ấy — êm như làn môi khép,
Mà thiên thu còn vọng khúc mê người...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.