Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

35.00
Đăng ngày 17/07/2025 10:11, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 04/11/2025 22:55, số lượt xem: 357

.
Anh chết nhé — bằng những vết dao gầy,
Mỗi lần em lặng lẽ quay mặt đấy!
Mỗi tiếng cười em ban cho người ấy,
Là thêm một nhát cứa giữa tim anh.

Em có biết lòng anh đã mong manh?
Như ánh sáng run trên làn nước lạnh.
Em liếc mắt — là dao găm sắc cạnh,
Anh chưa kịp thở... đã nghẹn trong lòng.

Anh chết dần, trong mỗi buổi chiều không,
Khi bóng em trôi qua mà chẳng nói.
Khi tay em buông hờ như tội lỗi,
Là tim anh rách toạc bởi tình yêu.

Anh chết đi, không phải bởi buồn nhiều,
Mà bởi nhớ, bởi thèm, bởi thon thả.
Một chút môi, một làn hương tóc lạ —
Cũng đủ làm anh mất cả linh hồn.

Những vết dao em không hề cố chôn,
Nhưng vẫn cắm rất sâu và rất đẹp.
Anh mang nó, như mang điều bất diệt:
Một tình yêu… không chết cũng tan rồi.