Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 03/08/2025 14:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 29/08/2025 16:01, số lượt xem: 164

Hôm qua chị ghé qua nhà,
Em ngồi đợi chị, mắt nhoà chiều rơi.
Giậu nghiêng bóng đã tàn hơi,
Chị đâu, chị biệt như lời đã quên?

Mấy giờ chị mới trở lên,
Hay là chị mải bon chen với đời?
Cổng tre em đứng mấy thời,
Chờ người tri kỷ, chị thời... đâu đâu!

Em lạy chị, chị đừng trông,
Tình thân như thể áo không chỉ sờn.
Em van chị, chị đừng hờn,
Chị đi, xin hãy đừng hơn một lần.

Em sợ cái dáng ân cần,
Nửa yêu nửa ghét, mười phần gian truân.
Chị về xin đừng phân trần,
Em xin từ mặt — cho phần nhẹ nhau.

Chị là cái bóng qua cầu,
Em không níu nữa, dẫu đau, cũng đành.
Câu thề như gió qua mành,
Em xin khép lại, mong manh nghĩa tình...