Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/10/2025 11:23, số lượt xem: 89

Thường hay dễ khóc và xúc động,
Như cơn mưa rơi xuống bất ngờ giữa phố.
Giọt nước mắt chẳng biết giấu vào đâu,
Rơi vội vã, rơi không cần lý do rõ rệt.

Có người bảo — yếu đuối quá thôi,
Nhưng đâu ai biết, lòng người mềm như cỏ,
Một chút gió cũng làm nghiêng, làm đổ,
Chỉ vì thương, vì nhớ, vì một ánh nhìn xa.

Bản thân tôi, cũng đôi khi thế đó,
Một mình ngồi nghe tiếng gió qua song cửa,
Thấy lòng chùng xuống như mùa thu vừa đến,
Chỉ muốn khóc, để quên đi vài chuyện nhỏ nhoi.

Nhưng cuối cùng, vẫn chỉ là yếu đuối mà thôi,
Cái yếu đuối của kẻ hay mơ, hay nghĩ,
Của những tâm hồn chưa từng học cách lạnh lùng,
Chưa biết giấu nước mắt vào trong nụ cười.

Đâu phải khóc là vì hay yếu đuối,
Khóc chỉ là khi tim chật kín điều muốn nói,
Khi chẳng còn ai để nghe, để hiểu,
Đành gửi hết vào nước mắt cho nhẹ lòng.

Khóc — để gột rửa, để trong hơn sau đó,
Để khi bình minh lên, tim lại dịu hiền.
Khóc một lúc rồi dừng lại,
Ngẩng đầu lên, và lại bắt đầu yêu thương.

10h15p, ngày 25 tháng 10 năm 2025