Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Ai gọi sông là “nỗi nhớ” trôi xa
Là tiếng thở từ lòng sâu đất mẹ
Tôi lặng lẽ nhìn từng con sóng nhỏ
Mỗi vệt nước như một vết lòng tôi.
Người ta đến — trao cho sông một tên
Rồi đi khuất, như chưa hề biết sông khóc
Nước vẫn chảy, mang theo điều chưa nói
Như trái tim không biết gọi thành lời.
Tôi từng hỏi: Ai dám gọi tên sông?
Khi mỗi khúc uốn mình theo năm tháng
Khi sóng gió không vì ai mà lặng
Và bờ kia chưa chắc của ngày mai.
Sông đâu biết mình là sông trong mắt ai
Có khi chỉ là dòng đời lặng lẽ
Có khi là một vết thương rất nhẹ
Cũng hoá thành sâu thẳm chẳng nguôi quên.
Nếu một ngày, anh đứng ở đầu bên
Gọi tên sông bằng tên tôi tha thiết
Liệu sông có thôi dạt dào da diết
Và hoá thành con đường nhỏ... giữa hai ta?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.