Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Có một miền không nằm trên bản đồ
Nằm lặng im trong huyết quản xôn xao
Ta lớn lên từ tiếng gà gọi sáng
Khói bếp mỏng vờn mái rạ chiêm bao.
Chân trần lội qua đường mưa lấm bùn
Lời mẹ ru dài hơn cả dòng sông
Đất không dạy ta bằng lời hoa mỹ
Đất dạy bằng mùa nắng cháy khô đồng.
Cơn gió Lào thổi bỏng rát mặt người
Mưa đêm dài thức hạt mầm ngủ kĩ
Mỗi nhành cỏ mọc lên từ lòng đất
Đổi bằng một phần nhựa sống kiên trì.
Mỗi hạt lúa cúi đầu vàng óng ả
Thấm mồ hôi lưng áo buổi cày sâu
Có năm tháng đất gầy đi vì đói
Có năm tháng đất đỏ máu nghẹn ngào.
Lại có lúc đất lặng im nhẫn nhục
Dấu chân người đất ôm trọn vào vòng
Như người mẹ giấu nhọc nhằn muôn thuở
Ta đi xa mang hạt bụi gót hồng.
Giữa phố thị chợt nhận ra mùi vị
Hương quê nhà không nước hoa nào thay
Người có thể đổi giọng và đổi chỗ
Đổi cả những mùa đi qua bàn tay.
Nhưng chẳng thể đổi thay miền đất ấy
Nơi âm thầm dựng hình hài, tâm linh
Bởi nhịp tim còn vang lời cội nguồn
Trong hơi thở màu đất vẫn vẹn tình.
Hình hài ta miền đất ấy khai sinh
Mùi đất cát thấm vào từng thớ thịt.
Đất vắt cạn nước mình cho cỏ biếc,
Đất bầm sâu theo mỗi dấu chân đi.
Để hôm nay giữa bao la đất khách
Ta cúi xuống nhặt nắm đất quê hương
Trong ký ức như nhặt lại tên gọi
Thuở ban đầu đầy ước vọng, thân thương.
Đất không giữ người bằng ranh giới định
Đất giữ người bằng ký ức thâm sâu
Bằng mồ hôi, bằng phù sa mất mát
Bằng tình yêu lặng lẽ chẳng phai màu.
Chỉ khi bước đi thật xa thật khuất
Mới nghe lòng tiếng đất gọi hồi hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.