Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

24.50
Đăng ngày 21/05/2025 23:37, số lượt xem: 713

Ta từng lớn lên cùng đôi dép tổ ong
Giản dị như đất, bền như lời mẹ dặn
Mỗi bước đi là một nhịp trần gian lặng lẽ
Gót trầy xước nhưng lòng thì chưa bao giờ rách.

Dép tổ ong — không sang, không bóng
Nhưng từng dẫm lên nắng cháy, mưa dầm
Đã từng nằm cạnh gầm giường thời sinh viên đói
Chưa từng rời chân ta dù đời trượt ngã bao lần.

Có đôi khi, ta ghét nó — cũ mèm, tầm thường
Nhưng rồi lại nhớ — vì có ai bên ta lâu đến thế?
Người bỏ ta đi, dép vẫn còn nằm ở cửa
Lặng im như một tri kỷ thấu lòng.

Dép tổ ong, hình lưới tổ sâu hoắm
Như những kẽ nứt của kiếp người
Nhưng chính từ những lỗ thủng đó
Gió mới luồn vào, mát được những ngày rong ruổi.

Ai nói dép rách thì không còn giá trị?
Chúng từng ôm bàn chân ta như người tình
Không níu kéo, không trách móc
Chỉ cần ta quay về — vẫn chờ sẵn dưới hiên.